Chương 40
“Nhà tôi đã chuẩn bị 200 vạn, định mua một căn 98 mét vuông ở khu Thiên Phủ Hoa Viên!”
Hàng xóm cũng đều ngưỡng mộ: “Khu Thiên Phủ Hoa Viên? Chỗ tốt đấy, chỗ đó đắt lắm, một mét vuông hơn hai vạn đấy!”
“Đúng vậy, trung tâm thành phố thì sao rẻ được!”
Lúc tôi đi ngang qua, bất giác giật mình, nghĩ thầm đúng là cái duyên nợ này thật đáng ghét!
Nhà tôi cũng mua ở khu Thiên Phủ Hoa Viên, chỉ có điều là khu biệt thự, chẳng lẽ hai nhà chúng tôi thật sự phải sống bên nhau cả đời sao?!
Lúc này mẹ tôi cũng xuống tầng, bà thấy Trương Diễm Lệ nhưng không muốn kiếm chuyện, chào hỏi vài người hàng xóm rồi định đi.
Nhưng Trương Diễm Lệ lại không nhịn được, bà ta khăng khăng phải giành lại thể diện, bà ta hỏi to:
“Ngô Hiểu Hoa, nghe nói nhà cô cũng sắp mua nhà à? Mua ở đâu vậy?
“Bà cụ nhà cô mấy năm trước ốm đau tốn kém nhiều tiền nhỉ, ôi, còn tiền đâu mà mua nhà nữa?”
Lần này mẹ tôi không tức giận nữa, cười tủm tỉm quay lại nói: “Đúng vậy đấy, nhà tôi tiền nong không xoay xở kịp, may mà con tôi có chí, mấy năm trước tích cóp được ít Bitcoin, nhà tôi cũng tạm mua được căn ở khu Thiên Phủ Hoa Viên.
“À đúng rồi, khu biệt thự, 518 mét vuông, cô nói nhà cô định mua ở đâu ấy nhỉ?”
Trương Diễm Lệ như gà bị bóp cổ, thái độ thay đổi không ngừng, cuối cùng mặt xám xịt nói vọt ra một câu:
“Nói phét đấy à, còn biệt thự nữa, cô mơ chưa tỉnh hả?”
Mẹ tôi cười.
“Có lẽ vậy, nhưng có người mơ đã tỉnh từ lâu rồi, đúng không?”
Trương Diễm Lệ tức giận đến nỗi tóc dựng đứng, bà ta chỉ tay vào mẹ tôi, hét lên: “Cô nói cái gì vậy Ngô Hiểu Hoa, cô nói lại lần nữa xem!”
“Lời hay không nói hai lần.” Mẹ tôi khinh bỉ liếc nhìn cô ấy, gật đầu với mấy người hàng xóm rồi bỏ đi.
Mấy người hàng xóm phía sau vẫn còn thắc mắc: “Bitcoin là gì vậy?”
Một người hiểu biết về cái này giải thích: “Chồng tôi cũng mua, nói là cái gì… tiền ảo gì đó, một cái gần hai vạn đô la Mỹ!”
Cô ta tấm tắc khen ngợi: “Nhà Ngô Hiểu Hoa lần này coi như phát tài rồi, chồng tôi mua ít, không biết nhà cô ấy mua bao nhiêu nữa.”
“Hai vạn đô la?!” Những người xung quanh kinh ngạc thốt lên.
“Cô nói xem sao phúc khí của Ngô Hiểu Hoa lại tốt đến vậy, trước đây chúng ta đều nghĩ không có con đẻ thì không đáng tin, nhưng nhìn xem cái đứa bé Lục Nam Nam nhà cô ấy, học giỏi, lại còn biết kiếm tiền, chắc không phải tiên nữ giáng trần đâu nhỉ!”
“Đúng vậy, hơn hẳn con đẻ không biết bao nhiêu, chắc là tốt số thôi.”
Mấy người chợt nhớ ra Trương Diễm Lệ vẫn đứng bên cạnh, liền ngừng lại, cười ngượng ngùng, rồi lần lượt tìm cớ rời đi.
“Ôi tôi còn đang bật bếp, tôi lên xem đã.”
“Đúng rồi, tôi cũng phải về thu quần áo.”
Chỉ còn lại Trương Diễm Lệ đứng một mình dưới nhà, nắm đấm bên hông dần siết chặt, nghiến răng kèn kẹt.
Một lúc sau, bà ta ngẩng đầu lên, nheo mắt nhìn về hướng tôi và mẹ tôi rời đi.
…
Hôm đó tôi và ba mẹ đi đóng tiền đặt cọc nhà, coi như là chính thức xác nhận mua.
Vì tôi muốn giữ lại nhiều Bitcoin, mà ba mẹ tôi lại không trả nổi tiền nhà nên đành mua thẳng một biệt thự view hồ 1128 vạn, có sân nhỏ vài chục mét vuông, cùng hai chỗ để xe, môi trường rất tốt.
Mẹ tôi vui đến mức tối muộn cũng không muốn về, cứ sờ vào nhà rồi cười ngốc nghếch.
“Từ giờ đây là nhà của chúng ta rồi sao?”
“Ôi, không ngờ cũng có ngày được ở biệt thự, lát nữa đón ông bà qua cảm nhận một chút!”
Ba tôi cũng hào hứng: “Bên này anh sẽ bày biện toàn đồ gỗ, làm theo phong cách Trung Quốc, Nam Nam, con có thích phong cách Trung Quốc không?”
Mẹ tôi lập tức phản bác: “Anh lạc hậu quá rồi! Giới trẻ bây giờ thích cái gì, Bắc Âu! Phong cách Tây Âu, đúng không Nam Nam!”
Tôi nhìn hai người họ, cười gật đầu.
“Con như nào cũng được.”
Chỉ cần có gia đình bên cạnh, nơi nào cũng là nhà.
Tâm trạng vui vẻ này kéo dài đến khi chúng tôi về nhà, ngay lúc ba tôi định xuống bếp làm vài món ngon để ăn mừng thì đột nhiên có tiếng gõ cửa.
Mẹ tôi nghi ngờ nhìn qua mắt mèo, sắc mặt lập tức thay đổi.
Bà mở cửa phắt ra, cảnh giác nói: “Trương Diễm Lệ, cô lại đến đây làm gì nữa?”
Lần này Trương Diễm Lệ lại dẫn theo Khương Đại Minh, phía sau còn có Khương Ngọc đi theo.
Bà ta thẳng thừng nói: “Cô trả lại Nam Nam cho tôi, con nhà tôi sao cô lại nuôi, không sinh được con thì đi cướp con nhà người khác sao?!”
Nói rồi bà ta đẩy Khương Ngọc về phía trước: “Nếu cô nhất quyết muốn có một đứa con thì Khương Ngọc đây, cô trả lại Nam Nam cho tôi!”