Chương 49
Nghe thấy vậy, bố tôi quay sang phía tôi, cố ý nói to: “Bối Bối, con thấy nên mua cổ phiếu nào?”
Tôi lắc đầu: “Con cũng không biết nữa bố ạ.”
Bố tôi vỗ vai tôi: “Con cứ chọn đại một cái, con chọn cái nào thì chúng ta mua cái đó.”
Tôi xem xét kỹ càng một lúc, rồi chỉ tay vào một cái: “Con thấy cái này có vẻ ổn.”
Bố tôi vỗ tay: “Được, vậy chọn nó, mua thôi.”
Tôi liếc thấy Lý Thuý Hồng đang cố ngó nghiêng về phía chúng tôi.
Nửa năm sau, Lý Thuý Hồng đột nhiên giận dữ đập cửa nhà tôi.
Bố tôi bực bội mở cửa, Lý Thuý Hồng đỏ mặt chỉ vào tôi hét lên: “Lý Bối, mày đúng là đồ xui xẻo! Tao mua cổ phiếu mà mày nói, suýt nữa thì lỗ sạch. Không được, tiền này nhà mày phải bồi thường cho tao!”
Bố tôi bị bà ta làm cho tức cười: “Hừ, thị trường chứng khoán có rủi ro, khi tham gia cần thận trọng, người ta đã nhắc nhở cô từ lâu rồi. Tự thua lỗ lại đến đây đòi chúng tôi đền, trên đời này làm gì có đạo lý như vậy.”
Lý Thuý Hồng tức giận nói: “Chúng tôi vốn định mua cổ phiếu khác, nếu không nghe thấy các người nói chuyện, tôi đã không mua cái đó. Đều tại Lý Bối làm mất tài vận nhà tôi, tôi đã nói nó là đồ xui xẻo rồi, cái thằng ngu Vương Dũng đó không tin, cứ bắt tôi mua theo. Không được, các người phải đền số tiền này cho tôi.”
Bố tôi cũng nổi giận: “Đền cái đầu cô ấy. Cô nói con bé Bối nhà tôi là đồ xui xẻo, được, tôi chắc chắn sẽ mua cổ phiếu mà Bối Bối nói. Lát nữa tôi sẽ đi mua, bán hết tài sản cũng mua.”
Lý Thuý Hồng chỉ vào mũi bố tôi nói: “Được, anh nói đấy, ai không mua là cháu. Tôi sẽ xem anh mua, nếu anh mua hết tôi sẽ không bắt anh đền nữa.”
“Mua thì mua, ai sợ ai.”
Bố tôi bất chấp mẹ tôi ngắn cản, lao vào sàn giao dịch, dùng hết số tiền tiết kiệm để mua cổ phiếu mà tôi chỉ đại.
Lý Thuý Hồng thì bán hết.
Lý Thuý Hồng vỗ tay, đắc ý nói với bố tôi: “Ha ha, anh cứ đợi mà hối hận đi, người khác bán còn không kịp, anh dám mua hết. Tôi chống mắt nhìn anh mất sạch tài sản.”
Bố tôi cũng không phục, hét lên: “Vậy thì hai ta cứ xem. Dù có thua, tôi cũng sẽ không đi đòi tiền người khác như cô.”
Lý Thuý Hồng đắc ý bỏ đi.
Lúc này bố tôi bình tĩnh lại, cảm thấy mình hơi nóng vội, có chút hối hận.
Dù sao cổ phiếu này từ lúc mua đến giờ đã giảm 30%.
Nhưng tôi vẫn thấy nó khá ổn, liền an ủi bố tôi: “Bố ơi, đừng lo, thả dây dài câu cá lớn mà.”
Bố tôi gãi đầu: “Haiz, đúng vậy, bé Bối nhà ta không sai được.”
Mẹ tôi bên cạnh than phiền: “Không sai cũng không được đổ hết tiền vào đấy, lỡ thua thì sao…”
“Vậy thì đi ăn một bữa no đã, kẻo sau này không ăn được nữa.”
Cả nhà chúng tôi vui vẻ đi ăn lẩu.
À quên, tôi quên nói, cổ phiếu mà tôi chỉ đại đó tên là Quý Châu Mao Đài.
8
Mấy ngày sau, một ông chủ vốn hay quan tâm đến công việc của bố tôi bỗng tìm đến, nói có một cơ hội kinh doanh.
Bố tôi vội vàng kéo ông ấy vào nói chuyện
Ông chủ nói với bố tôi, bạn ông ấy muốn tìm đại lý ở thành phố này, hỏi bố tôi có hứng thú không.
Bố tôi nghe xong thì mắt sáng lên, vội hỏi ông chủ chi tiết.
Hóa ra, bạn của ông chủ vừa đàm phán xong hợp đồng đại lý của một sản phẩm rất hot nhưng vì lý do khác nên tạm thời không thể triển khai kinh doanh, vì vậy muốn chuyển nhượng hợp đồng đại lý này.
Ông chủ thấy bố tôi là người tốt bụng, lại thật thà nên mới tiết lộ cơ hội kinh doanh này cho bố tôi.
Bố tôi lập tức đồng ý, hẹn gặp ông Trình, bạn của ông chủ.
Hôm đó, tôi cứ thấy trong lòng bất an nên cũng nằng nặc đòi đi theo.
Không ngờ, oan gia ngõ hẹp, hôm gặp mặt lại đụng phải những người chúng tôi ghét nhất, Lý Thuý Hồng và Vương Dũng.
Lý Thuý Hồng căng thẳng nhìn bố tôi: “Các người đến đây làm gì?”
Bố tôi cũng cảnh giác nhìn bà ta: “Các người đến đây làm gì?”
Hóa ra, ông Trình nhờ mấy người bạn giúp, tình cờ có một người rất thân với Vương Dũng nên đã tiết lộ tin này cho Vương Dũng.
Biết chúng tôi cũng đến để đàm phán hợp đồng đại lý, Lý Thuý Hồng không khỏi mỉa mai: “Anh không phải đã đổ hết tiền vào cổ phiếu rồi sao? Còn muốn làm đại lý nữa à? Anh không sợ chết vì nghẹn à?”
Bố tôi cũng đáp trả: “Thì cũng hơn là chết đói như cô.”